Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều. Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.
Thêm nữa, mất thơ hay không phải là điều quá đau khổ, quá xót ruột nhưng cũng không dễ sớm tìm lại sự bình thản như mất tiền. Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít.
Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Dừng lại vẫn là chơi.
Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố. Điểm Anh thấp hơn thực lực.
Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất. Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem.
Và đợi bạn có thể là một vài cái tát. Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi.
Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa. Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay.
Hoàn toàn không ngái ngủ. Từ cái giá cắm bút đi thẳng đến vai phải của bạn có một khoảng ở giữa, ở đó có một hộp dầu cá OMEGA-3 với những viên to mập. Có người cúi mặt bấm di động.
Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang. Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập.
Thế nên trong hắn mơ hồ sự so sánh tưởng như là một sự giằng xé lớn lao nhưng thực ra tối nghĩa và thiếu cơ sở: Chung thủy với đời sống tuyệt vời hơn hay sáng tạo tuyệt vời hơn? (Cái này từa tựa như câu hỏi vị nghệ thuật hay vị nhân sinh). Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa.