Sec Mỹ

Một mình em dâm phục vụ các anh trong kỳ nghỉ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng không cần phải là một giáo sư đại học mới nhận thấy và thi hành cái chân lý ấy đâu. Đừng bắt chước ai cả, tự tìm hiểu và sống theo ý ta, vì "ganh tị là ngu dại" mà "bắt chước là tự tử". Ngày vinh quang của ta là ngày hôm nay.

    Trước đây mười tám thế kỷ, Epitète đã bảo cho người đồng thời hay rằng ai gieo gió sẽ gặt bão và định mệnh bao giờ cũng làm cho những người phạm lỗi phải chịu quả báo về những lỗi lầm của họ. Vài danh nhân trong lịch sử nước Mỹ cũng đã điêu đứng vì tiền. Một bà goá khác nghe lời ngọt ngào của một nhà buôn, dùng gần hết số tiền lãnh ở hãng bảo hiểm để mua những lô đất trống mà theo con buôn nọ thì "chắc chắc chỉ một năm nữa giá sẽ gấp đôi".

    Tôi hỏi ông: "Thanh niên đi kiếm việc thường có lỗi lầm nào nhất?" Ông đáp: "Họ không biết họ thích việc gì hết. Ông nói: "Trời sẽ lo cho ta". Chúng tôi biết còn có nhiều phần may và theo luật trung bình chúng tôi rất có có hy vọng sống sót được".

    "Hãy cố gắng làm hết sức mình. Nếu tôi là con ngài, thì ngài có khuyên tôi làm nghề đó không? Còn sợ bị chôn sống mới vô lý nữa chứ, tôi không tin rằng trong 10 triệu người có tới một người bị chôn sống, vậy mà tôi đã lo sợ tới khóc lóc.

    Vì vậy mà ta mím môi, bặm miệng, rụt cổ, nhô vai, bắt những bắp thịt phải gắng sức, để tập trung tư tưởng. Vậy thì ta không có gì đáng than. Tôi bài bạc, ca hát, làm quen với bạn mới, thức tới nửa đêm.

    Nhờ vậy tôi thoát chết". Nếu tinh thần của bà đã thảy đổi, ấy chỉ vì bà đã than khổ với một người và đã được trả lại bằng một vài lời khuyên nhủ cùng một chút tình cảm thành thực. Ờ thử hỏi, ta có thể nói được là thành công khi ta làm ăn phát đạt, nhưng lại mắc chứng đau tim hoặc vị ung chăng? Có ích gì cho ta không, nếu ta chiếm được cả phú nguyên của thế giới mà phải mất sức khoẻ? Dù ta giàu có đến đâu đi nữa thì mỗi ngày cũng chỉ ăn có ba bữa và đêm ngủ một giường.

    Trong đoạn cuối bài diễn văn đó, ông nói rằng, cách hay hơn hết và độc nhất để sửa soạn ngày mai là đem tất cả thông minh, hăng hái của ta tập trung vào công việc hôm nay. Đau đơn quá, ông không chịu nổi. Hết sức làm được tới đâu thì làm, còn kết quả, phó cho vận mạng".

    Khó mà tưởng tượng ông hiệu trưởng trường Đại học Yale là một người tầm thường. Song thân tôi lấy sự giúp đõ kẻ khác làm vui. Ông phải vô cùng cực nhọc để thuyết cho họ chịu đóng vai hợp với tài riêng của họ trong khi họ chỉ muốn trở thành những Lana Turner hạng nhì hay Clark Gable hạng ba.

    Càng cận ngày, tôi càng đau đớn cho thân phận. Từ lâu rồi mỗi lần gặp nỗi lo lắng gì thì luôn luôn tôi lại bàn đánh máy, đánh hai câu hỏi sau nầy, rồi đánh luôn những câu trả lời nữa: Bệnh của cô rất nguy hiểm thiệt đấy.

    Tại sao vậy? Tại vì không ai giống ai hết. Trong hai năm gần đây, ông đã hỏi dọ trên 75. Chính tôi đã được mục đích cảnh chết ấy trong trại của tôi ở Missouri.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap