Bác không rõ cháu đi đâu. Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái. Tôi vẫn không nói lời nào…
Chỉ thi thoảng lóe lên thôi. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn.
Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu. Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử.
Như người ta đốt vàng mã thôi mà. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện.
Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi. Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp). Chỉ thấy một tí xíu thất vọng.
Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ. Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa.
Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh. Không, tôi không cần biết.
Ông cụ rất phấn chấn. Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì.
Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm.
Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian.