Sec Mỹ

Cắm sừng với anh da đen dạy tiếng anh

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nếu bạn cho một người bà con một triệu Mỹ kim, bạn có mong người ấy mang ơn bạn không? Chính Andrew Carnegie đã làm việc ấy. Đi một khúc đường ngắn với bà vợ càu nhàu, có thể mệt hơn là sánh vai đi 20 cây số với một giai nhân mà mình thương yêu. Sau ông nghĩ ra một cách làm cho cái khu đất cằn cỗi, phản chủ ấy thành một xí nghiệp phồn thịnh; ông nuôi rắn làm thịt, đóng hộp bán.

    Mặc dù vậy tôi cũng lo rằng nếu tụi Lùn tìm ra thì tôi sẽ khốn đốn với chúng chớ chẳng chi. Tôi biết một ông nọ trước kia bán xà bông cho hãng Colgate cũng thường đòi được người ta chỉ trích mình. Dễ trả lời lắm: Đó là bài học chỉ cho tôi sự quan trọng của ý nghĩ.

    Không bao giờ tôi quên được hôm tôi bắt đầu nhận việc. Ông ta ngoi ngóp bơi vào bờ và khi vào bàn giấy tôi, ông ta còn ướt như chuột, lem luốc những bùn. Những lời khuyên này của giáo sư Harry Vexter Kitson ở Đại học đường Columbia, một nhà chuyên môn bực nhất về môn đó:

    Ta oán ghét, thịnh nộ, chỉ vì ta coi nó quan trọng quá. Một vũ trụ mới, đẹp và thú vị biết bao nhiêu hiện ra trước mắt bà. C Link kể trong cuốn Khám phá loại người.

    Ta có thể chú ý tới những vấn đề nghiêm trọng mà vẫn thẳng người tiến bước với một bông cẩm chướng ở khuy áo được [22]. Điều kiện thứ nhất để ngủ ngon là phải thấy được yên ổn. Hễ lo lắng thì cặm cụi làm việc đi, để khỏi chết vì thất vọng.

    Vậy định lệ thứ nhất là: thu nhập những sự kiện. Vậy muốn khỏi bất bình, buồn bực về những lời chỉ trích, ta hãy theo quy tắc số ba này: Nhan đề đó hứa hẹn nhiều quá.

    Chính ông đã phải công nhận rằng chẳng làm nên công chuyện gì nếu đã không học mười sáu giờ một ngày để bù lấp sự thấp kém của mình. Thành thử tôi cũng lại được nghe những lời khuyên mà ba tôi đã viết trong thư: Phải quét hết những rác rưởi chất chứa trong đầu óc tôi đi. Ông già quạ quọ Thomas Carlyle nghe câu đó, liền nói mỉa: "Thì tất nhiên mụ ấy phải đành vậy"! Phải, bạn và tôi, chúng ta cũng phải nhận số phận của ta vậy chứ sao!

    Thình lình tôi nẩy ra cái ý nên làm như mình thích công việc, dù thiệt tâm mình ghét nó. Đừng xử sự theo lối thông thường, theo xúc động của bạn. 835 đứa trẻ chết, còn những lần khác chỏ có 200 hoặc 300 đứa.

    Howell, giám đốc một ngân hàng ở Wall Street, tự sửa lỗi ra sao. Nhưng mụ ta không cần nói đúng hay sai. Chúng ta hãy xét định lệ thứ nhất đã: Vạch rõ những sự kiện.

    Vậy sao bạn không dùng bốn câu hỏi của ông để giải quyết nỗi khó khăn trong việc làm ăn của bạn? Nó sẽ giúp bạn trừ được 50% nỗi lo. Dì Viola có lấy vậy làm phiền không? Tôi tưởng nhiều khi cũng có. Tôi rán nhận xét kỹ về cá tính của tôi, rán nhận định xem tôi ra sao.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap