Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng.
Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.
Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc.
Có một bộ quần áo trên sàn và bạn mặc nó. Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó.
Tất cả mãi mãi là tất cả. Xin lỗi nhé, buồn ơi. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế.
Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ.
Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.
Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy. Chả phải bổn phận gì. Ông lão giật thót mình: Ấm!
Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.
Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt.