Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng. Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình. Một kiểu hăm doạ của trẻ con.
Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm.
Phá bỏ sự hủy diệt sự thật. Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.
Tôi thôi xúc động rồi. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông. Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua.
Đó gọi là biết chơi. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Và chưa thấy phải thay đổi.
Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu.
Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.
Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.
Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Thằng này ăn mặc phong phanh.
Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn. Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì.