Sec Mỹ

Con cò to của anh làm rát lồn em quá đi

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Tôi chả thấy thú vị gì cả.

    Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ. Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này.

    - Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn.

    Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu.

    Nhưng lại thấy buồn nôn. Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra.

    Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết.

    Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ. Bạn cũng đang ganh đua với họ. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này.

    Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Giọng trầm thường xuất hiện. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào.

    Và biết rằng mình biết ít thế nào. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện.

    Lăn về đâu? Mình chẳng biết. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap