Sec Mỹ

Phang em người yêu tuổi mới lớn quá ngon

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó. Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp.

    Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay. Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi.

    Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Viết là một lao động kỳ diệu. Và như thế, em hiện hữu.

    Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế.

    Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn. Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại.

    Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.

    Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó. Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ.

    Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt. Tiếng máy của mình đã tắt. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi.

    Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt. Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.

    Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap