Ông chủ đài phát thanh nhận thấy điều này và quyết định tôi xứng đáng được chọn, rằng tôi có triển vọng. Cách nói của Louis Nizer là cách xây dựng những sự kiện thành một chuỗi, và tạo những tình huống kịch tính có thể xảy ra. Tôi chỉ biết rằng các cầu thủ bóng chày của chúng ta chắc chắn đã có tiến bộ rất nhiều.
Chỉ có năm từ, rõ ràng, rành mạch: Đây là nghề phát thanh! Kết quả là: Bài tường thuật trực tiếp kỳ quái nhất được mọi người thông cảm và tán thưởng nhiệt liệt. Bởi nếu không có sự hưởng ứng từ đối phương thì dù cố gắng cuộc trò chuyện cũng chẳng đi đến đâu cả.
Tôi xin chịu trách nhiệm. Điều này có tác dụng đáng ngạc nhiên. Nhiệm vụ của tôi là chờ đến 9:30, tôi sẽ gạt cần điều khiển tắt sóng đài ABC, rồi nói vào micro: Đây là đài phát thanh WKAT-Miami, Miami Beach.
Hãy hòa nhập vào tốp đông nào đó, tự giới thiệu sơ nét về mình và nhanh chóng nở nụ cười hưởng ứng đề tài đang rôm rả. Nhưng khi đang nói câu thứ nhất, bạn có thể vạch ra trong đầu câu thứ hai. Hãy chuẩn bị trước xem bạn cần nói những gì, không cần nói những gì.
- Nhưng đây là câu lạc bộ Rotary. Hỡi những người Mỹ anh em của tôi, đừng hỏi Tổ quốc có thể làm gì cho bạn mà hãy hỏi rằng bạn có thể làm gì cho Tổ quốc. Phương pháp này giúp cho Edward thành công lớn.
Tôi đã thành công khi trò chuyện với họ trong một không khí thoải mái. Phải hết sức tập trung khi phát biểu, tránh tối đa việc nói lạc đề. Tôi tự đặt câu hỏi và thảo luận một mình.
Nhưng nói chung, hãy hết sức thận trọng. Khi nói chuyện với người lạ, hay lần đầu nói trước công chúng thì ít nhiều gì ta cũng cảm thấy… run run. Lúc bạn đang nói cũng phải biết lắng nghe chính bạn nữa.
Một ngày nọ, chúng tôi cùng dùng bữa trưa ở một nhà hàng Duke Zeibert (Washington). Và những câu trả lời thì muôn màu muôn vẻ. Shirley nhanh chóng thêm vào: Trong đó có cha mẹ, anh em, và ngay bản thân tôi.
Thật ra tối hôm ấy khách mời của tôi là Bill Hartack, một vận động viên đua ngựa. Cuomo cha đã nói cho tôi biết lý do vì sao. Cởi mở như thế nào đây? Hãy nói về tiểu sử, sở thích, tính tình, về chuyên môn, hay về những ước mơ của bạn… Rồi hỏi lại người khách của mình những câu hỏi đó.
Vẫn không sao mở miệng được! Việc này cứ lặp đi lặp lại đến ba lần. Nếu một ngày nào đó bạn ở vào vị trí của tôi và nói trước một lễ tang, hãy nhớ đi nhớ lại rằng người ta đến đó không phải để nghe bạn nói. Vì đôi khi sự im lặng còn đáng giá hơn hàng ngàn câu nói.