Con không nói thì làm sao mẹ biết. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc.
Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước. Đời bao nhiêu cảnh để đời. Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết.
Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Muốn được tin tưởng một lúc.
Theo cách mà bạn lựa chọn. Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì.
Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè. Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.
Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng.
Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới. Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra.
Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi.
Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại.