Trong ký ức của tôi, Bob luôn là một con người lịch lãm, tài ba và có óc khôi hài. Người ta không thể đánh vần và nhớ nó một cách dễ dàng được. Ông nói rằng ông chống bản án tử hình bởi những lý do chính đáng.
Thậm chí điều này rất tệ hại khi người khác trông bạn thật buồn cười và lố lăng. Rồi Danny hỏi: Thưa chị, con trai của chị thích nhất bài hát nào? Người mẹ trả lời: Ca khúc Dena. Vì dường như cô ấy chỉ thích hỏi, hỏi và hỏi.
Tại sao bạn không tập hỏi một cách văn vẻ và sâu sắc hơn? Cuộc trò chuyện của bạn có thể sẽ thú vị hơn nhiều đấy. Họ hiểu bạn đang nói điều gì, họ thấy sự chân thật, tự nhiên của bạn. Hãy chỉ nên nói những nét chính yếu, cắt xén và cô đọng lại câu chuyện dài lê thê của bạn.
Rồi những câu chuyện thời niên thiếu đầy sóng gió của cha lúc còn ở Nag… Bao giờ cuộc trò chuyện của hai cha con tôi cũng kết thúc bằng câu hỏi: Larry, hôm nay con học hành thế nào? Câu hỏi về những chiến lược mới, hay về một hình thức kinh doanh nào đó của công ty sẽ minh chứng hùng hồn rằng bạn thật sự quan tâm đến công ty này. Đến nỗi mà không vị khách nào muốn ra về còn hẹn nhau năm tới kỷ niệm một năm ngày Larry King tròn… sáu mươi tuổi!!!
John trả lời: Anh thấy đấy, có một tỉ người sống ở Trung Quốc, và sáng mai khi thức dậy đâu có người nào trong họ biết rằng tôi đã hụt cú chặn bóng đó! Joe đi cùng với Bill. Nhưng tôi không dám uống một cốc rượu nào, vì ngay sau đó phải chuẩn bị cho chương trình của tôi từ 6 giờ đến 9 giờ sáng.
Đôi khi câu chuyện này được tranh luận suốt cả bữa tối. Từ ngữ, điệu bộ, cách nói… tất cả đều do bạn sáng tạo. Một bộ vest lịch lãm, một mái tóc gọn gàng, một vẻ mặt tươi tỉnh… Tất cả đều được phản ánh trung thực trên màn hình vì ống kính quay phim thì không biết nói dối.
Bob không bao giờ nói với một thái độ đe dọa hay thù ghét ai cả. Nhưng nếu làm hỏng việc gì thì khó khăn đây. Các bạn có biết vì sao không? Vì bài hát này hơi thảm thiết…?
Tôi chỉ còn biết thở dài ngao ngán chờ…tới giờ chương trình kết thúc. Năm ấy tôi tròn mười ba tuổi, theo phong tục của người Do Thái thì tôi đã đến tuổi làm lễ Bar Mitzvah, buổi lễ chứng minh một chàng trai trẻ sắp sửa vào đời. Nhưng có thể một lúc nào đó, ta lại rơi vào một tình huống mà tốt nhất nên… nói một cách mơ hồ.
Nếu không thì xem như bạn bị lạc quẻ. Bạn biết không, Arthur Godfrey đã khuyên tôi chỉ duy nhất mấy chữ: Tự nhiên mà nói!. Ví dụ khi bạn nói chuyện với người tu hành thì đừng giả định những việc trần tục quá.
Và nhiệm vụ của các đài phát thanh và truyền hình là tổ chức những chiến dịch thu góp tiền của. Những con ngựa sung mãn khác vượt hẳn Apple Tree. Anh ấy trả lời: Một người tên Boom-Boom Giorno điện thoại cho tôi.