Sách rồi đến bút rồi đến đồng hồ rồi đến kính rồi đến lọ dầu cá rồi đến truyện tranh rồi đến thắt lưng… Xong! Nhắm mắt liệt kê lại xem nào. Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian.
Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức.
Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác). Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh.
Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí. Nhu cầu của bạn không cao. Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Tôi đã đến đó và đã trở về. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.
Mẹ, tôi và một người quen. Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm.
Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép. Chuyển sang máy mát xa. Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập.
Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim.
(Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh). Thi thoảng chúng bay rợp trời. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng.
Quần áo độ này mặc rộng ra. Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn. Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa.