Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Cái ghế đá này cũng buồn lây. Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng.
Hoặc: Môn này không phải học. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm.
Họ biểu trưng cho chính họ. Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại. Đằng này… Cái giấc mơ ấy là của mình.
Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em. Người yêu càng quí chứ sao.
1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến. Dù lúc đó chả nghĩ gì. Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn.
Những giọt nước mắt bằng gỗ. Nhưng cái chính là hai đứa phải tự biết liệu… O. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.
Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi.
Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi.
Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn. Mặc quần đùi ra đường lạnh. Tay tiếp tục thả giấy vào.
Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai.