Sec Mỹ

Em thư ký siêng năng được cấp trên cho ăn cò bồi bổ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình. Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.

    Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.

    Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi. Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.

    Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Còn cái quần thì rộng thùng thình.

    Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng.

    Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình.

    Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên. Tin một chút, một chút thôi, em ạ. Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi.

    Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó. Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí). Không biết thì khó trách.

    Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội. Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình.

    Nhưng mà này không được bi quan. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap