Làm rồi, ít lâu sau mới tính tiền, tôi phải trả một giá "cứa cổ". Vậy thì tại sao lại còn dựng thêm những trở ngại nữa? Tại sao tự mua lấy cái bất lợi cho mình vậy? Địa vị đó rất có lợi cho ông và ông quyết giữ nó.
Shakespeare (một thi hào nước Anh) nói: "Không có chi tốt mà cũng chẳng có chi xấu; xấu tốt đều do tưởng tượng mà ra cả". - Vâng, tôi thấy những con gà ấp của bà tốt quá, giống gà tàu phải không, thưa bà?. Thiệt là cao thượng.
Tôi suy nghĩ và hai ngày sau tôi lại tìm người đó, và nói: "Nhận được thư ông, tôi hơi ngạc nhiên. Lincoln không cần một người khuyên bảo, ông chỉ muốn có một bạn thân nghe ông nói và hiểu ông để ông trút tâm sự của ông thôi. Rồi thì: Kẻ nào bắt buộc nghe ai.
Hãng biết rằng tính không lộn. Tôi không biết chơi mà bà ngồi bên cạnh tôi cũng vậy. Ông chỉ huy nhân viên một cửa hàng lớn ở Nữu Ước nói rằng ông ưa mướn một cô bán hàng học lực sơ đẳng mà nụ cười có duyên hơn là một cô cử nhân văn chương mà mặt lạnh như băng.
Nếu một y sĩ mổ hạch, lấy chất i-ốt trong đó ra thì bạn sẽ thành ra ngu xuẩn. Ông ấy bảo xe hãng Mỗ cừ lắm. Xin các bạn nhớ câu này của Lincoln: "Ruồi ưa mật".
Nhưng, cháu thử nghĩ giá làm như vầy, có phải khôn hơn không?. Sau hết: ông nhận rằng không biết tại sao nó lại thôi ra như vậy, và ông thẳng thắn nói với tôi: "Xin ông cho biết chúng tôi phải làm sao, và chúng tôi sẽ tuân lệnh ông". Tức thì những bức thư và dây thép ùa vào phòng tôi để chửi tôi, bao vây tôi như bầy ong vẽ.
Một cuốn sách đó đập vào óc người ta một cách mạnh mẽ, vui vẻ và rõ ràng hơn là cả đống lý luận và con số. Khi Tổng thống Wilson mời ông Mc. Sự đáng tiếc lần trước, chắc chắn không xảy ra nữa đâu.
Ông ấy tính cách giúp tôi mà tính cách "bóp" tôi. Như vậy thì 100 lần, có tới 99 lần, người ta sẽ đại lượng, khoan hồng với mình, nhắm mắt bỏ qua hết như chú hiến binh ở Lâm viên trên kia. Trong những tiệm đó, sáng lập từ năm 1885, không bao giờ người ta đưa giấy tính tiền cho khách hàng hết.
Lúc ông Chamberlain tới, có giới thiệu cho Tổng thống người thợ máy đi theo ông. Chẳng may ông có một kẻ thù trong hội nghị: người đó là một nhà giàu có, và có quyền thế trong tỉnh. Ông suy nghĩ vài ngày nữa, tới cuối tháng đi.
Chân lý đó đúng khi bạn viết tiểu thuyết cho độc giả coi. Bà cất ngôi nhà ấy, yêu mến nó, trang hoàng nó bằng tất cả những bảo vật thu thập được ở châu u. Vả lại, nếu ta có tính rụt rè của Meade thì ta cũng đã hành động y như ông ta.