Ông đã đến khoa cấp cứu để thay đổi phương pháp chẩn đoán. Và anh cũng thế, anh sẽ không thấy bẩn đâu. Tomkins xem chăm chú tất cả các cảnh quay qua cặp kính của mình.
Những viên đạn được bắn ra liên tục. Trong cuốn sách Sai lầm của Descartes (Descartes Error), Damasio miêu tả nỗ lực đặt một cuộc hẹn gặp với một bệnh nhân bị tổn thương não theo kiểu này: Cảnh sát: (thở hổn hển) Này Tôi đã năm mươi tuổi lại còn hơi béo nữa.
Chúng tôi đã không lường trước được tất cả những điều này. Ông ta hoàn toàn nghiêm túc. Rồi lần lượt, ông chồng phản ứng lại bằng cách đổ tội lên đầu đứa con trai đang ở độ tuổi thanh thiếu niên, và sau một hồi hai diễn viên này đi tới đi lui trên sân khấu, có thêm hai diễn viên nữa đóng vai hai nhân vật khác xuất hiện.
Điều buồn cười là chúng tôi sẽ đánh giá sự khác biệt ở hai nhóm này trong khoảng thời gian 1/1. Đến lúc này, Rhea và cộng sự đã có được mùi vị thích hợp, nhãn hiệu thích hợp, và mẫu mã thích hợp cho loại rượu Christian Brothers. Tất nhiên, phần lớn trong số 10.
Trên gương mặt lộ rõ nét ngạo mạn đặc trưng. Có lẽ nào bạn lại không muốn tìm hiểu xem cái gì đã diễn ra trong hai giây đó? Sai lầm trong trường hợp của Warren Harding là góc tối của nhận thức nhanh nhạy.
Họ đã đánh một người cho đến chết. Nhưng nếu tôi không cẩn trọng khi hành động và bắt mọi người dù gì đi chăng nữa cũng phải giải thích về ấn tượng đầu tiên cũng như quyết định nhanh chóng của họ thì điều gì sẽ xảy ra? Đó là những gì mà hai giảng viên của Đại học Columbia, Sheena Iyenga và Raymond Fisman đã thực hiện, và họ khám phá ra rằng khi bạn bắt mọi người phải tự giải thích, một điều rất kỳ lạ và rắc rối sẽ xảy ra. Nếu gặp trường hợp bệnh nhân nào đó có thể mắc bệnh tim thì tại sao các bác sỹ lại tự chuốc họa vào thân bằng cách lờ đi.
Họ đưa nguyên mẫu của ghế Aeron tới các công ty địa phương ở phía tây Michigan và yêu cầu mọi người ngồi lên đó trong khoảng thời gian ngắn nhất là nửa ngày. Nhưng cô ta tỏ ra rất cương quyết. Câu chuyện mà người lính cứu hỏa kể bắt nguồn từ cuộc điện thoại không có vẻ gì đặc biệt xảy ra mấy năm về trước khi ông còn là một trung uý.
Van Riper có một căn phòng để làm việc ngay giữa khu vực giao chiến của chúng tôi chúng tôi vẫn thường gọi nơi này là kho rượu mạnh nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy ông ở đó. Vào thời điểm đó ở châu Âu, những cuộc biểu diễn thử sau màn che như vậy không hề phổ biến. Điều này không chỉ đơn giản cho thấy hãng này đã quan trọng hóa những cuộc kiểm tra nhấp môi.
Mỗi người chúng ta đều có giọng nói khác nhau. Thành ra bốn mươi giây của sáu mươi giây đầu tiên, Bill được đánh mã có thái độ tự vệ. Trong vô thức, chúng ta biết loại nào là mứt ngon (trong thí nghiệm của Wilson và Schooler đó là loại mứt Knotts Berry Farm).
Nếu chúng ta không thể chia nhỏ vấn đề thành những lát cắt mỏng nếu bạn thực sự phải mất hàng tháng trời để làm quen với một ai đó mới có thể khám phá ra bản chất con người họ thì Apollo 13 có thể đã bị mất đi kịch tính của nó và Splash sẽ không còn tiếng cười nữa. Vậy thì, bạn sẽ làm gì đây? Bạn có thể đập tan cả chiếc ghế đó đi. Đấy là cách mọi chuyện bắt đầu.