Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực. - Xin ông bớt mỉa mai cho. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí.
Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt.
Không hẳn là sợ mất cho bạn. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Q của lí trí không tự an ủi được.
Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm. Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác.
Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. Có lí do cũng không khóc.
Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Ngoan ngoãn như một chú thỏ.
Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình. Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Mà tôi đã làm gì có những cái đó.
Bạn có hai giọng chính. Tôi muốn đâm vào đâu đó. Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé.
Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ. Nó cùng tham gia giải với bạn. Hót nhiều cũng không hay lắm.