Bác không hài lòng một tí nào. Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau.
Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi.
- Tôi rất mừng vì điều ấy. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Tôi không có nghị lực.
Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua.
Thằng này ăn mặc phong phanh. Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh. Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.
Cái nồi inox đen sì. (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Của một thân xác đặc.
Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Cũng có thể họ không tìm thấy. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?.
Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận.
Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp.
Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?.