Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm.
Nhưng anh vẫn muốn trả thù em. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.
Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.
Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm.
Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau. Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi.
Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy.
Chả muốn viết tí nào. Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt.
Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó. Những con vật, những con người tự tử nhiều quá.
Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Có lẽ vì tôi vừa ngáp. Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt.
Hai là bạn viết cái chuyện này. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi.