Mỗi giai đoạn của cuộc đời bạn đều có trải nghiệm khác nhau về hạnh phúc và không bao giờ lặp lại, giống như cảm xúc của mối tình đầu vậy. "Trò chuyện là đặc quyền của con người". Cái tên ấy sẽ gây ấn tượng đặc biệt đối với bán cầu não trái.
"Trò chuyện là đặc quyền của con người". Thế rồi bạn nhìn thấy một chú chim đại bàng đang ở trong tổ của nó. Các cộng đồng thiện nguyện và tổ chức từ thiện sẽ khó bề hoạt động trơn tru nếu không có mẫu người số Hai tham gia và quán xuyến.
Nhưng hạnh phúc cũng không phải là một định mệnh. Mỗi ngày, bạn nên giải quyết một ngăn kéo hoặc một chiếc kệ thay vì gồng gánh cả một thử thách khổng lồ ("dọn sạch toàn bộ tầng hầm", "thu dọn tất cả các tủ quần áo"). Yếu tố quan trọng nhất trong việc ngủ bù không phải là thời lượng ngủ mà chính là số lần bạn ngủ.
("Bà Smith đang gặp vấn đề với con trai của bà ấy"). Hãy đơn giản hóa việc sắp xếp với người thân, bạn bè, đồng nghiệp để viếng thăm lẫn nhau. Tốt hơn hết, bạn nên có một vài cái đèn chuẩn với chiều cao vừa phải.
Đừng nói về chính trị, tôn giáo, tiền bạc hay bệnh tật một cách thiếu tế nhị. Bây giờ, hãy tưởng tượng mọi thứ theo hướng khác đi. Sự lãng phí không gian.
Trong mọi công ty và tổ chức đều có những thủ tục đã được thiết lập từ rất lâu mà không ai còn thắc mắc về chúng nữa. Trong tương lai, việc có được thông tin về các bậc tổ tiên càng trở nên quan trọng về mặt tâm lý. Sự đơn giản hóa không có nghĩa là "tiết kiệm thời gian" mà phải là "tiết kiệm các công việc".
Ngạn ngữ có câu: "Cách tốt nhất để học hỏi là hãy đi dạy". Đó là lý do bạn cần phải viết lại những gì bạn biết về ông bà và những người họ hàng khác. Dù muốn nó to hơn để dễ tìm kiếm thì bạn cũng đừng dùng chiếc móc khóa nặng nề.
Hãy tưởng tượng đến con cháu của bạn và rằng chúng cũng sẽ có cùng cảm giác tội lỗi như bạn hiện có. Nếu không, bạn sẽ rất khó nhọc trong việc học cách thích nghi với nó. Mỗi giấy tờ đại diện cho một nhiệm vụ mà bạn phải hoàn thành.
Bạn hoàn toàn đơn độc. Hãy đọc tạp chí và sách vở trong một giờ đồng hồ này; hãy xem phim, điện thoại cho bạn bè và đồng nghiệp, đọc các thông báo tuyển dụng. Tuy nhiên, điều đáng nói là chúng ta được dạy dỗ rằng hãy đương đầu với những điều mình không giỏi hoặc không muốn.
Ở đây, năng khiếu thẩm mỹ, thứ mà mỗi cá nhân phải học hỏi theo những cách khác nhau, cũng dần thay đổi. Người số Tám hỏi: "Anh thấy em có hấp dẫn không?"; người số Chín hỏi: "Anh có đủ tốt đối với em không?"; còn người số Một thì luôn tra hỏi: "Anh có cùng chia sẻ hệ thống giá trị của em không?". Thay vì nói: "Anh thấy em thật tuyệt vời", hãy nói: "Sáng nay anh thấy em đang đạp xe ở một góc đường, áo khoác của em bay trong gió còn những giọt nắng thì như đang nhảy múa cùng tóc em.