Vậy chúng tôi tự tiện xin phép ông - nếu có thể được - thu xếp sao cho hàng của ông tới ga chúng tôi vào buổi sáng, nhất là những khi ông gởi nhiều hàng. Nếu lúc đó không vừa lòng thì sẽ mang lại đổi. Những lời tôi khen làm cho thầy cao lên được vài phân.
Ông viết một bức thơ ngọt ngào lắm rồi tái bút: "Gởi cho mỗi cháu 5đ". Thế mà trong một trăm người, thì có tới chín mươi người không biết đến, trong chín mươi chín trường hợp. Cũng có một người kỵ hiến binh đi coi rừng nhưng y không làm tròn phận sự, cho nên những đám cháy vẫn tiếp tục.
Dù tôi có làm cho ông ta phải tự nhận rằng ông có lỗi đi nữa thì lòng tự ái của ông cũng không cho ông chịu thua và chuẩn lời tôi yêu cầu. Cho nên ba tuần sau, tôi lại thăm ông, sẵn nụ cười trên môi. Cả ngàn lính đào ngũ.
Các ông chủ xí nghiệp biết rằng tỏ đại độ với thợ đình công là có lợi cho mình. Như vậy ích lợi hơn nhiều". Sau cùng, được lòng quý mến của bà ta chẳng vô cùng thú hơn là làm cho bà ta tức giận mà tự ái sao.
Và xin ông cho biết, theo ý ông, chừng bao nhiêu tiền thì nên mua". Tranh biện không phá tan được sự hiểu lầm. Chỉ một mình tôi chịu trách nhiệm về cuộc chiến bại này thôi".
Phải làm ngược lại như vậy mới được. nhưng ông nói cách mơ hồ làm sao! Không rõ ràng, không giảng giải chi hết). Không phải tranh biện mà làm cho người ta tin được.
Zoroastre đã dạy quy tắc đó cho dân Ba Tư thờ thần lửa. Nhưng khó đủ ăn lắm, chàng nhất quyết xa châu thành về nhà quê mà đời sống ít đắt đỏ. Có một định luật quan trọng nhất mà chúng ta phải theo khi giao thiệp.
Ông này thích lắm và chắc tự nghĩ: "Người này trẻ tuổi mà biết trọng tài ta như vậy, tất phải là người thông minh". Nhưng tôi càng lớn tuổi thì lầm lỡ càng ít đi và có khi còn muốn tự vỗ vai mình nữa. Tôi bảo họ: "Trước hết, tôi hoàn toàn đồng ý ông.
một đứa nhỏ! Cha có lỗi. Một người Nhật trong phái cổ chẳng hạn, tức giận lắm khi thấy một người đàn bà Nhật khiêu vũ với một người da trắng. Ông ta cho mang lại nhà tôi liền và khoảng một tuần lễ sau, tôi cho người mang trả với một bức thư trong đó tôi tỏ ý cám ơn ông lắm.
Đứa lớn nhất tên Jim, mười tuổi, phải giúp việc trong một lò gạch: đẩy xe cát, đổ cát vào khuôn, phơi gạch. - Thầy đưa tôi một cục phấn. Người ta đã công nhận giá trị tài năng của anh.