Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.
Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà.
Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn. Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.
Chúng nhan nhản và đầy bon chen. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.
Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau. Viết thế đủ chưa nhỉ.
Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ.
Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ. Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi.
Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi. Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật.
Từ giờ bác gái sẽ khó nói chuyện bạn bỏ học trước mặt bác trai đây. Tôi muốn gặp ông cụ. Bố nhường khán đài A cho chúng tôi.
Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình. Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ. Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua.