Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp.
Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ.
Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm.
Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được. Sự im lặng cũng rưa rứa. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.
Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.
Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột. Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng.
Không gì tự nhiên sinh ra. Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí. Nhưng mà chắc là ra được thôi.
Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe. Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài.
Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ. Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán.
Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá. Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau. Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn.