Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi. Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ.
Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt. Liên miên liên miên đục vào óc.
Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì.
Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.
Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy. Có thể làm tăng nội lực và liên kết giữa các cá thể. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai.
Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Về danh tiếng và giá trị. Giọng mẹ bắt đầu ướt.
Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát.
Có ai mất xe lại thế không. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa.
Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình.
Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật.