Dù lúc này mắt không có nước. Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt.
Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.
Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta. Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không?
Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn.
Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch.
Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ. Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác. Người ta đã bị vô số những cái mũ luật pháp, nguyên tắc, tư tưởng… chụp lên đầu.
Chúng nhan nhản và đầy bon chen. Thôi, cứ chiều cái dạ dày. Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật.
Đây là một sự tham lam. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Một kẻ lạc loài vô cảm.
Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi. Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết. Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ.
Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ. Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả. Như người ta đốt vàng mã thôi mà.