Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Là ích kỷ, rất ích kỷ. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt.
Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà. Tôi không đuổi nó nữa.
Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.
Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Cái đó phải tự do chứ ạ. Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình.
Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần. Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.
Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực… Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi.
Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm. Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí.
Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn. Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày). Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng.
Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ. Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế.
Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo.