Thường thường ông không yêu thích công việc của mình, may lắm là không ghét nó. Nên nhớ bản tính con người, nhất là bản tính của bạn. Bạn phải phải phân biệt văn chương và sách nghiên cứu về những đầu đề không phải là văn chương.
Nếu bạn đã đọc cuốn "Nghe nhạc cách nào?" của Krehbiel thì lần sau khi nghe nhạc bạn thấy hứng thú tăng lên lạ lùng. Bạn lên xe với tờ báo và bình tĩnh, ung dung để hết trí não vào tờ báo. Chính bà nhà bảo bạn rằng bạn xanh còn bạn thì bảo bà nhà là bạn mệt.
Thành thử, lần trước bạn tới nghe hòa nhạc, chỉ thấy thích và mê mẩn như một em nhỏ ngó những đồ chơi bóng lán, tóm lại, bạn chỉ có mặt ở đó thôi; còn lần này thì khác, bạn hẳn đã thực là sống. Ai đã thấm nhuần các luật tiến hóa, hiểu rằng nhân luôn luôn sinh ra quả, tất sẽ coi biển là một nguyên tố mà hồi xưa là hơi nước, có lúc đã sôi lên và nhất định sẽ có lúc đông lại thành nước đá. - Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư?
Thật là một chế độ dân-chủ lý-tưởng. Thật lạ lùng! Buổi sáng, bạn thức dậy, thì này, túi bạn đã đầy 24 giờ trong cái chuỗi thời gian của đời bạn. Có một bộ óc biết tuân ý ta thì nên lợi dụng nó một cách tối đa.
Cũng chẳng cần sách. Tiểu thuyết đó là cuốn Aurora Leigh mà tác giả là E. Rồi, khi nó thấy bạn đổ mồ hôi trán, thình lình nó lăn ra, chết mà không kịp trối: "Tôi không chịu được nữa rồi".
Họ khoe với bạn mỗi năm đọc được bao nhiêu cuốn. Các triết gia đã giảng-nghĩa không gian mà không giảng nghĩa thời gian. Bạn làm việc quan trọng đó lúc nào? Theo tôi lúc thích hợp nhất là lúc đi từ sở về nhà.
Không có gì so sánh với nó được. Ai là người trong chúng ta sống 24 giờ một ngày? Tôi nói sống đó, không phải là sống cho có, sống sao cũng được đâu. Nhưng tôi nhấn mạnh rằng văn chương không bao gồm hết khu vực hiểu biết của loài người.
Người ta không phải lúc nào cũng gắng sức hoài được". Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn. Bây giờ tôi xem ông ta sử dụng 16 giờ đó như thế nào.
Bạn lại đã hăng hái khen bản đó với một cô - bạn biết tôi nói ai rồi chứ? Và bạn còn có thể tuyên bố rằng bản đó của Beethoven và "mùi rất mực" nữa. Khi thử làm rồi mới thấy sự gắng sức đó không phải ít đâu vì cần hy sinh một chút. Bạn sẽ thấy kết quả.
Nhưng xin bạn nhớ, ngay từ lúc đầu, là 90 phút để dành cho sự học, ba phần trong mỗi tuần như vậy, phải là những phút quan trọng nhất, trong số 1080 phút của tuần lễ. Thường thường ông không yêu thích công việc của mình, may lắm là không ghét nó. Muốn sống đầy đủ, điều kiện thứ nhất là phải kiểm soát được trí óc.