Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Một con lươn thì chính xác hơn. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta.
Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Mọi nỗ lực nhồi nhét chỉ đem lại bi kịch.
Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế.
Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó.
Cơ bản là không muốn lắm. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu.
Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng.
Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.
Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất.
Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo. Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được.
Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn. Là ích kỷ, rất ích kỷ. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.