Năm giờ, ông Hurock trở lại, vẫn có vẻ âu sầu lắm. Chính tôi cũng đã học chút ít về thuế má, quốc khố. Tôi ráng tự đặt tôi vào địa vị anh và thấy rằng anh không chịu trách nhiệm trong bữa tiệc đó, vì không phải anh đi chợ, cũng không phải anh nấu món ăn.
Và tôi nhắc lại, được vậy chỉ nhờ cậu thi hành những quy tắc mà chúng ta đương nêu ra đây. Sâu ăn hết bông hồng của tôi. Cả những khi cơm khê, canh mặn, ông cũng không nên phàn nàn.
Cái đó cũng là sự thực nữa. Chơi như vậy mà còn thú gì nữa!. "Tôi đưa cho một ông muốn gởi tiền tại ngân hàng, một tờ giấy có in sẵn những câu hỏi để ông trả lời.
Chúng tôi nói chuyện vui vẻ một lúc. Đó là quy tắc thứ hai Tỏ ra tin cậy người đó đi, khen họ đi: Họ sẽ gắng sức phi thường để xứng đáng với lời khen của bạn.
Ông tìm cách biết rõ về gia đình, nghề nghiệp, màu sắc chính trị người đó, ghi nhớ lấy rồi, lần sau gặp lại, - dù là cách một năm đi nữa - ông cũng có thể vỗ vai người đó mà hỏi thăm về vợ, con, cả đến những cây trồng trong vườn người đó nữa! Phải để cho người khác trút bầu tâm sự của họ ra. Một lần đau cuống họng, tôi lại một nhà chuyên môn trị bệnh đó.
Thiệt không sao hiểu được ông kiếm đâu đủ thì giờ để làm công việc gây cảm tình đó. Bà đó kỳ dị không? Thưa không! Vô số người cũng như bà. Tự thấy mình quan trọng trong khu vực của bạn, bạn thấy thích.
Là vì tôi muốn xui ông ấy mua những bức vẽ, mà tôi cho rằng hợp ý ông. Lòng tốt của ông có kết quả là khuyến khích những người có hảo ý. Nhờ khéo kích thích những người đó, tả lại những thành công của họ - một vấn đề mà bất cứ danh nhân hay thường nhân ai cũng ưa nói tới mà không chán - cho nên cậu bé xuất thân hèn hạ đó không bao lâu được giao thiệp với một số lớn danh nhân nước Mỹ và được nhiều vị tiếp đãi như khách quý.
Xin bạn nhớ kỹ điều này: Roosevelt luôn luôn hỏi ý những người cộng tác và tôn trọng ý kiến của họ. "Từ hồi đó, ông đã kiếm việc cho nhiều hướng đạo sinh của chúng tôi mà cha mẹ nghèo. Xa vọng mà giữ được trong những giới hạn cho vừa phải thì tốt nhiều hơn là hại.
Mà nhà tôi nhất định làm bánh cho thiệt ngon kia. Ông ta không biết nghĩ làm sao hết. "Ông Smith, ông đã đắc lực giúp chúng tôi (nếu quả có vậy).
Họ hăng hái làm việc và hết ngày, họ để lại sau họ một con số "10" kếch xù và ngạo nghễ. Cái đó mới thật nguy hại. 6- Nó bồi dưỡng kẻ mệt nhọc, nó là hình ảnh bình minh cho kẻ ngã lòng, là nắng xuân cho kẻ buồn rầu, và là thuốc mầu nhiệm nhất của tạo hóa để chữa lo âu.