Sec Mỹ

Vợ xinh chiều chồng cho chồng yêu phang sướng chim

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó? Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết.

    Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi.

    Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem… Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc.

    Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi. Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia.

    Bây giờ, hãy trở lại là bạn. Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.

    Câu chuyện có vẻ như vầy. Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác.

    Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười.

    Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc. Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.

    Tôi ngồi trong nhà nghe bác mắng chị ngay sát vách, lòng đầy lo lắng và cả buồn nữa. Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên.

    Con nó thì sinh ra trong đó. Hoàn toàn không ngái ngủ. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap