Ông thân ông làm thợ rèn và hồi nhỏ ông học ít lắm. Nay ta thử tìm cách sửa chữa bức thư đó cho hợp hơn. Những sách ông viết về nó được hoan nghênh nhiệt liệt và dịch ra mười hai thứ tiếng.
Vậy đáng lẽ buộc tội, chỉ trích ai thì ta phải ráng hiểu họ, tìm nguyên nhân những hành vi của họ. Cái đó cũng là sự thực nữa. Nhưng hoàn cảnh nó thiệt là trái ngược.
Tất cả chúng ta đều muốn diễn thuyết khi có người chăm chú nghe ta. Tên chị là "Marie rửa chén" vì hồi mới vô làm, người ta để chị rửa chén. Tôi lại thử máy, khi xem xét kỹ, tôi thấy máy tốt, có giá trị.
Miền đó, ông chủ xí nghiệp đúc chì biết rõ lắm và có nhiều khách hàng ở đó. Vậy, trong khi thầy ấy cân thư của tôi, tôi nói: "Tôi ước ao có được bộ tóc như thầy!". Bận một chế phục sạch sẽ, thầy ta có vẻ tự đắc giữ việc chỉ dẫn đó lắm.
Trước nhà bà Gent, một bà bạn của tôi, mà tôi đã có dịp nói tới, có một bãi cỏ đẹp mà tụi con nít thường tới giày xéo phá phách mỗi ngày. Vậy mà trước khi chỉ trích, Ngài khen Hooker ra sao? Lầm lỗi của Đại tướng rất nặng mà Ngài không nói tới ngay bằng một cách tàn nhẫn. Đừng day dứt đay nghiến chồng! Năm 1852, Hoàng đế Nã Phá Luân đệ tam say mê Nữ bá tước Mari Eugénie Ignace Augustine de Montiji, người đàn bà đẹp nhất thế giới và cưới nàng.
ở Hollywood, kinh đô hát bóng, những cuộc tình duyên thật bấp bênh, đến nỗi Công ty bảo hiểm Lloyds ở Luân Đôn phải "chạy". Trong khi người khác nói, bạn nẩy ra một ý gì chăng, thì đừng đợi người ta nói hết câu. quá thế này, quá thế khác.
Hạnh phúc của ta không do ngoại vật đem tới mà tự tâm ta phát khởi. Sâu ăn hết bông hồng của tôi. Chính tôi cũng đã học chút ít về thuế má, quốc khố.
Nhưng lần này ông Amsel lại hỏi ý ông. Tôi chỉ cho bà vài món trộn cho gà ăn và những nhiệt độ không khí có lợi nhất cho gà. Vậy mà thấy mấy ông chồng vào hạng trung lưu, bủn xỉn không dám mua biếu bà vợ, người ta tưởng bông mắc lắm, mắc hơn lan tố tâm, lan bạch ngọc, hoặc loài mẫu tử hảo mọc trên ngọn núi Alpes.
Tôi lại đây không phải vì điện đâu, mà chỉ vì muốn mua của bà vài cái trứng gà thôi. Đó là những chứng cớ mà người ta không thể nhún vai mà không công nhận được. Cha đã phạt con vì con còn con nít mà cha bắt con làm như người lớn.
Tôi vẫn mong mỏi từ lâu được dịp qua đó, mà chỉ đi một lần tới Alger rồi trở về. Vậy thì làm sao kiến thức hẹp hòi của mày có cơ hội mở mang được". Và bạn có như vậy không?.