Sec Mỹ

ở nhờ nhà chú ôn thi đại học mà dì cứ thế này thì học hành gì

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.

    Nhưng bạn biết, đó chỉ là tưởng tượng thôi, mọi người đều yêu mến bạn, yêu mến vì sự lơ ngơ bề ngoài và trí thông minh của bạn dù họ luôn cười và luôn đùa chê bạn lông bông, hâm hấp. Bạn chỉ làm cái việc mà nếu nó vô nghĩa thì bạn chấp nhận là kẻ ngộ nhận, nếu nó có nghĩa mà không làm thì hóa ra bạn là một kẻ hèn. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng.

    Chả nghĩ nhiều cho ai được. Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn.

    Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Chúng tôi làm theo luật. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử.

    Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Nhắc anh đi ngủ đúng giờ.

    Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật. Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng.

    Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi. Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật.

    Chúng là những bước chân của suy nghĩ. Đã thế lại còn không chịu quay bài. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát.

    Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt.

    Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap