Nhưng anh phải biết giúp họ một cách khôn ngoan. – Quan tể tướng trả lời – Nó không ở lâu trong những cái túi nhỏ bé của dân nghèo mà nhanh chóng chạy vào nằm yên trong hòm của những người giàu có. Tôi rất hoan nghênh và khích lệ anh ta rằng nếu tiếp tục gửi tiền đều đặn như vậy trong mười hai năm nữa, thì số tiền thu được sẽ lên đến 4.
Anh thấy đó, con bọ này có lẽ phải nằm mãi mãi trong cái hòm của tôi. Nói xong, Hadan Gula lần lượt lột những khoen tai, rồi những chiếc nhẫn trên các ngón tay ra và ném mạnh về phía sau. Từ lâu đài của nhà vua, Rodan, người thợ rèn giáo mác của vương quốc Babylon, hớn hở điều khiển con ngựa chạy như bay về nhà.
Ông Nana-naid cho ông một cái áo cũ và ông nhờ bà Swasti vá lại những chỗ rách rồi đem giặt giũ sạch sẽ, để chiều mai mặc vào mà đi bán bánh. Bởi vì đa số họ không biết cách làm giàu, thậm chí khi vàng đến tay, họ cũng không biết cách giữ gìn nó. Ông ta cũng là bạn quý của tôi.
- Vậy thì hãy tìm cơ hội chứng tỏ bản lĩnh của mình đi. Một số người khác cũng đã được bán đi trong buổi sáng hôm đó. Đánh giá điều này như thế nào tùy thuộc vào các bạn.
- Giàu đến thế kia ư! – Bansir sửng sốt. Hàng ngày, anh được choàng lên người tấm mền sặc sỡ và chẳng làm gì ngoài việc mang ông chủ đi đến nơi nào ông ấy thích. - Thật sự lúc này tôi rất túng bấn, nên chưa thể trả nợ cho ông được.
- Anh có cho phép người chị của anh mạo hiểm với số tiền mà có thể anh phải dành dụm trong suốt năm mươi năm làm việc cực nhọc bên cái lò nấu đồng, chỉ để cho chồng của chị ta có được kinh nghiệm trở thành một thương gia không? Khi đó, con đã mất sạch vàng, ngựa, nô lệ, áo quần đẹp. – Chúng ta hãy lắng nghe tiếng hú của những con chó hoang kia.
Dừng lại một chút, ông nói tiếp: - Những suy nghĩ của tuổi trẻ là những tia sáng rất mạnh và tỏa đi rất xa đấy! Nó sẽ giúp cháu định hướng và thực hiện hành trình cuộc sống. – Nó đã cho chúng ta một bài học về sự khôn ngoan.
- Tại sao ông luôn phải làm việc cực nhọc, gian khổ cùng với đoàn lữ hành như thế? Có bao giờ ông dành thời gian để tận hưởng những thú vui cuộc sống không? - Một người khác lên tiếng. Qua chuyện này tôi rút ra một kinh nghiệm rằng, lời hứa trong cơn bấn loạn, xúc động của con người thường không thể tin được.
- Tôi cũng xin được phát biểu về vấn đề này. Bạn sẽ làm được điều đó bằng những câu hỏi: “Mong muốn lớn nhất trong cuộc đời của mình là gì? Những món đồ trang sức, những bộ áo quần đẹp đẽ… có lấp đầy những mong muốn lâu dài của mình không? Phải chăng chỉ có cách sở hữu nhiều vàng bạc, đất đai và những cuộc đầu tư mang lại lợi tức lâu dài mới đảm bảo cuộc sống sung túc sau này? Chắc hẳn các bạn đã nhận ra đâu là những tài sản thực sự đem lại sự giàu có cho mình. Ông Kalabab bỗng im lặng và trầm tư trong giây lát.
Mỗi lần gieo, chủ cái luôn cầm chắc phần thắng trong tay, ít nhất một khoản bằng một phần năm của số tiền đặt cược. Người nào có thể kể tiếp cho chúng tôi nghe về sự may mắn của mình không? Tôi phải quay trở về càng sớm càng tốt nên muốn bán bầy cừu kia ngay lúc này.