Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối. Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn. Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.
Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang. Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.
Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được. Nhưng không phải sở thích. Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ.
Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta.
Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình. Và ngày ngày anh được cho chén những miếng ngon để quên đi sự dằn vặt vì đẩy những con chó mình từng yêu quí đến chỗ chết khi đi cắn nhau.
Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó.
Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào. Mấy con hổ cũng thế.
Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn). Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia.
Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào.
Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá.