Thảo nào họ cứ liên tục đạt và vượt chỉ tiêu, tinh thần thì sảng khoái và họ không bao giờ phải ở lại làm trễ. Tớ muốn xác định những điều cần cải thiện, phát huy những điều tốt đẹp và khen ngợi thành quả của nhân viên. Tớ vẫn không thể hiểu được.
Jones luôn đến công ty sau khi đã dùng xong bữa sáng và lúc nào cũng về nhà đúng giờ để quây quần cùng gia đình bên bữa tối trong căn nhà ấm cúng của mình. Một tháng trước đây, tôi vẫn không chắc là có nên giao cho cậu không. Tớ biết cậu có khả năng đánh giá con người rất tốt.
Thế nhưng tâm trạng vui vẻ của James chỉ tồn tại cho đến cuộc gặp gỡ với Josh vào ngày thứ tư. Đôi lúc anh bị đau cổ hay thấy đầu mình đau buốt, và anh bắt đầu cảm thấy dường như không thể đảm đương nổi công việc hiện tại. James vẫn còn nhớ nét mặt tỏa sáng vì tự hào của Jessica khi cô ấy bước vào văn phòng anh để báo cáo công việc.
Trước nay James vẫn quan niệm giống bố anh rằng nếu muốn mọi việc được như ý thì tốt hơn cả là nên tự mình làm lấy mọi việc. Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế! Rồi họ làm việc trong cùng một công ty và mua nhà trả góp ở cùng một chung cư.
Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. Mọi chuyện rối lên như tơ vò! Sau đó, hai anh em họ lại tiếp tục thi đỗ vào cùng một trường đại học và lại may mắn được xếp vào học chung một lớp.
James cảm thấy rất vui. Thỉnh thoảng, anh đưa cả gia đình đi ăn tối và dạo phố đến khuya mới về. Đó quả là một câu nói hay.
Và tệ hơn là sự khác biệt này đang mỗi ngày một rõ rệt hơn! "Mình phải chấm dứt tình trạng kiệt quệ này! Mình phải thay đổi. - Cảm ơn ông, - James khẽ đáp.
- Không sao, anh cứ tiếp tục đi. Bản thân James cũng biết là lần này anh sẽ thành công. Tớ nói rõ những điều tớ mong đợi, những điều cần phải tuân thủ và những điều cô ấy có thể tự ý quyết định.
Thật là tuyệt vời, bà nên tập họp chúng lại và viết thành sách!". Phần việc cộng thêm của một nhà quản lý có vẻ như quá nặng nề đối với James. Đặc tính cơ bản của con người là "Chúng ta luôn sẵn sàng đón nhận những điều mới lạ và khó khăn hơn nếu trước đó ta đã đạt được một số thành công nhất định".
Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết. Giờ đây anh thường xuyên giúp các con làm bài tập. - Đến lúc này, cô ấy bớt nóng giận hơn và đã chỉ cho tớ thấy một sự thật hiển nhiên khác nữa.