Bây giờ, như tôi đã nói, không hề có nạn nhân nào thực sự giàu có. Khi cô ấy đến quầy tính tiền thì tâm trí của cô không chỉ phấn khích vì cô sắp có chiếc túi xách đẹp, mà còn tự hào rằng cô sẽ mua được nó với giá khuyến mãi tới 25%. Họ có thể và sẵn sàng quảng bá sản phẩm hay dịch vụ của mình, kể cả những ý tưởng mới mẻ với niềm đam mê và hăng say kỳ lạ.
Nhưng vậy thì sao chứ? Một trong những nguyên tắc sống của người chiến binh đã được khai sáng là: “Nếu bạn chỉ sẵn sàng làm những việc đơn giản, thì cuộc sống của bạn sẽ đầy rẫy khó khăn. Một nhà huấn luyện giỏi sẽ giúp bạn đi đúng hướng trong quá trình thực hiện những gì bạn đã nói bạn muốn làm. Tôi muốn giới thiệu với bạn một công thức tối quan trọng.
Cô sống giản dị như những người dân địa phương, chứ không phải theo kiểu khách du lịch nên hầu như cô không mấy khi tiêu đến tiền. Và họ cũng tin rằng dù có chuyện gì xảy ra thì họ vẫn sẽ luôn tìm được cách khác để đi tiếp. Bí quyết thành công không phải là lẩn tránh, chùn bước hay co rúm vì sợ hãi trước những vấn đề của bạn.
Vì vậy, nhất thiết phải tách biệt sự quan tâm với tình yêu, vì nhiều lý do. Có trong tay những dụng cụ tốt nhất là điều quan trọng, nhưng quan trọng hơn, anh ta phải là một người thợ mộc xuất sắc để có thể sử dụng những dụng cụ đó một cách thành thạo. Chiếc xe sẽ chạy thế nào nếu bạn chỉ điều khiển được một bánh duy nhất? Hẳn là chiếc xe sẽ di chuyển chậm chạp, dằn xóc, xẹt lửa và quay vòng vòng.
Người giàu coi mỗi đô-la như một “hạt giống” có thể gieo trồng để thu hoạch hàng trăm đô-la khác, rồi chúng có thể được gieo trồng tiếp nhằm cho thu hoạch hàng nghìn đô-la khác nữa. Thế rồi hai năm sau, cô bắt đầu thu hoạch những kết quả đáng ngạc nhiên từ sự nỗ lực của mình. Người nghèo không tin rằng họ xứng đáng có một chiếc bánh ngọt, nên họ gọi món bánh rán rỗng ruột rồi cứ nhìn vào lỗ thủng đó mà thắc mắc tại sao họ “không có gì”.
Mục tiêu là đơn giản làm theo các chiến lược bên trong và bên ngoài của họ. Tôi xin trả lời thế này: dùng chính xác những nguyên tắc trong cuốn sách này, tôi đã thu được nhiều triệu đô-la và tôi đã liên tục là triệu phú. Tôi đoán tôi chỉ là một trong số những người kém may mắn luôn phải làm một cái gì đó thì mới thành công được.
Một giảng viên ở trung tâm của chúng tôi đã lập được kỳ tích khi có thể nhân số tài sản từ 250. Tôi gọi đây là triệu chứng của căn bệnh kiêu kỳ. Và ngay lúc đó, đứa trẻ nhìn thấy bức ảnh quảng cáo rực rỡ chụp cây kem ốc quế với ba viên kem trông thật hấp dẫn.
Lý do rất đơn giản: vì đa số đều không ý thức được một cách rõ ràng về hành động của mình. Nếu muốn trở nên giàu có, bạn phải thay đổi cách nghĩ từ bên trong để hoàn toàn tin rằng bạn cũng tốt đẹp và tài giỏi như những nhà triệu phú hay tỷ phú kia. Đó chẳng qua là lời bao biện nhằm che giấu sự thất bại và nó như một loài cỏ dại ẩn mình trong khu vườn tài chính của họ.
Nhưng có vẻ như cố gắng của tôi vô ích. Allen, and Mark Victor Hansen vì tình bạn và sự ủng hộ liên tục từ buổi ban đầu. Tôi rút ra bài học này một cách thật ngẫu nhiên trong lần đi cắm trại một mình giữa rừng.
Tuy nhiên, đối với không ít người, hồ sơ này cũng chứa đựng những thông tin liên quan đến nguyên do tại sao sự giàu có lại là điều không nên. Đồng 5 đô-la đó không mất đi mà chỉ luân chuyển để tạo ra giá trị cho tất cả mọi người. Điều tôi muốn bàn luận ở đây là ý tưởng đằng sau khái niệm “đồng lương ổn định” kia.