Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng. Chậc, kể ra dài phết. Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu.
Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công. Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.
Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo. Có thể làm tăng nội lực và liên kết giữa các cá thể. Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau.
Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ.
Chả thằng nào là không biết quay cả. Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu. Hoặc về sau mới lí giải được.
Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn.
Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.
Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Mỗi con người trong Loài Người. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí.
Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống. Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết.
Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều. Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi.