Chẳng ai bóc lột ai cả. Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình.
Bạn đừng nhầm là bạn đen đủi. Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng.
Dư luận thì ác nhiều hơn thiện. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người.
Dù tôi biết nàng chẳng bao giờ có thể thông minh bằng tôi. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa. Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi.
Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết. Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Bị điểm kém chẳng hạn.
Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến. Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa.
Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời.
Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp.
Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run. Không biết thì khó trách. Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen.
Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn).