Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Cả món tinh thần cũng thế.
Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại. Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu.
Giữa hiện thực và huyền ảo. Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia. Rồi lao đầu vào sáng tác.
Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Và còn nhiều lí do khác. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình.
Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Tôi không có ý định ra đi. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi.
Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức.
Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt.
Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn.
Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau.