Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve.
Ôi, thói quen của con người. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian.
Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Hai là bạn viết cái chuyện này. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.
Với đời người, ngắn lắm. Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra. Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được.
Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo.
Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi. Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích. Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai.
Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít. Đặc biệt là trong những người tài.
Nếu tôi có điều gì xấu thì các chú tử hình tôi cũng được, tôi cam lòng lắm. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh.
Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình. Giờ ta muốn nghỉ một lúc. Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng.
Không chung chung như những nhà mị dân. Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.