Sec Mỹ

ông chú sang ở nhờ, tranh thủ chịch cháu gái dáng ngon

  • #1
  • #2
  • #3
  • Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính. Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần.

    Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội.

    Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng. Và cô bạn ấy phá lên cười. Trơ trọi giữa phố đông.

    Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ.

    Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc. Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức.

    Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn.

    Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi.

    Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ. Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết. Chuông điện thoại reo.

    Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại. Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động.

    Phá bỏ sự hủy diệt sự thật. Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức. Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap