Ông anh cũng làm theo. Có thể làm tăng nội lực và liên kết giữa các cá thể. Hót nhiều cũng không hay lắm.
Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc. Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá.
Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Ốm ra đấy mà làm gì.
Tự dưng mẹ lại ra giá. Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé.
Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt.
Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra. Vào ngủ tiếp đi con. Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết.
Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng. Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng.
Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo.
Trong công viên thì toàn ma cô. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu.
Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau.