Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực. Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.
Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang.
Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem.
Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại. Gục đầu vào cánh tay và những giọt nước mắt to lớn nóng rẫy của ông phải lao xuống ngọn dốc tay với sự hoảng hốt và run sợ. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ.
Thích làm cả cái mình không thích. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng.
Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem. Bên cạnh sự thương lượng, đây là phép thử cuối cùng trong quãng đời này để bạn hiểu rõ hơn về họ. Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không.
Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất.
Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta.
Nghĩa là không đứng trên người khác. Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia. Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em.
Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học. Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm.