Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ. Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này.
Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra.
Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên. Tôi cũng không phản đối đâu. Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh.
Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng.
Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu. Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em. Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm.
Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Đây là một thử thách nữa.
Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ. có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ.
Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Những hình ảnh đã nguội.
Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ. Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó.
Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.