Nhưng đây là một trận bóng. Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Phải có mối quan hệ.
Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi. Bạn cần trả công và cả tự do. Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh.
Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc.
Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Nên không ai có lỗi. Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy.
Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần. Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này.
Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có). Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào.
Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Tự giác làm một số việc. Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng.
Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi.
Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta. Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế. Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình.
Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không. Ốm ra đấy mà làm gì. Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.