Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì.
Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa. Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận.
Chúng tôi đi thay quần áo. Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.
Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc. Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường. Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để.
Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ. Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng.
Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc. Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do.
Bây giờ bác đang trăm mối lo. Không biết trận chung kết này, ở nhà có một vé, ai đi. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng.
Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết. Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa.
Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Dù đôi khi như leo cột mỡ.
Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Để khám phá đến tận cùng.