Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết. Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.
Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá. Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Ngày hôm qua cháu không học gì cả.
Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ.
Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan.
Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.
Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc.
Phải cạo râu đi nghe chưa. Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn). Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn.
Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Tôi để vài ngày trôi đi.
Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về. Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém.
Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra.