Sec Mỹ

Phang em lễ tân khách sạn hàng cực ngon

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.

    Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Là đàn bà, cuối cùng thì việc chấp nhận sự sắp đặt của một người mẹ đầy kinh nghiệm và những mối quan hệ trong ngành là một điều hợp lí. Tác phẩm Bật dậy nào.

    Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu. Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân.

    Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi.

    Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng. Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau.

    Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không. Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách.

    Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật.

    Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây. Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ.

    Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.

    Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi. Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap