Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào? Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây?
Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi. Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm. Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu.
Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú. Cái này họ cũng nhầm. Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả.
Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió. Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng.
Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức. Nhưng chờ đến bao giờ. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn.
Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi. Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.
Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa. Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi.
Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng. Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau. Không phải là rứt tung.
Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên. Người ta có thể có bản lĩnh để chịu nhục, chịu chơi bẩn nhằm làm nên nghiệp lớn. Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em.
Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả.