Người đàn bà đẹp là thiên đàng của đôi mắt và là địa ngục của tâm hồn Tình huống này có thể nói là đặc trưng tâm lý chung của phụ nữ. Thật vậy, những lời nói mà họ mượn danh nghĩa của những người chung quanh hầu hết đều là những phản ánh từ chính những ý nghĩ của bản thân họ.
Muốn thuyết phục phụ nữ thực hiện một việc nào đó thì chính việc đó phải có sức thu hút ở một mức độ nhất định nào đó mới được. Như vậy rõ ràng là không thể nói ra tất cả sự thật. Chiếm thì dễ vì đã huy động tất cả sức lực ra, giữ thì khó vì chỉ bảo vệ
Thật vậy, trong thực tế chúng ta thương chứng kiến cảnh những đôi thanh niên nam nữ lấy nhau chỉ vì họ đã quen biết nhau trong một tiệc cưới. Đặc biệt đối với những câu hỏi về các vấn đề có tính nhạy cảm như vấn đề quan hệ tình dục. Có điều khi thăm dò, bạn chỉ được giả vờ như đang hỏi thăm mối quan hệ bình thường giữa hai người mà thôi, không được hỏi sâu về tình ý hai người với nhau.
” Nhưng thật ra phần lớn là do họ ganh tỵ với những phụ nữ có gia đình chung quanh họ. Cũng vậy, khi người phụ nữ xác định người đàn ông mà họ yêu, mỗi khi đi đâu đa số họ thích choàng cánh tay của người đàn ông, đây cũng là cách để nàng cảm thụ sự hiện hữu của người mình yêu một cách vô thức, và cũng là cách thức bày tỏ tình cảm của họ. Thí dụ một cô gái có nước da không được trắng, nếu như nàng tự cho rằng đó là khuyết điểm của bản thân thì điều đó sẽ trở thành một vấn đề mà nàng không muốn bất cứ ai đề cập tới, cho dù đó là một lối nói tán dương chẳng hạn như :"Cô có nước da bánh mật rất tuyệt".
Đồng thời họ cũng rất nhạy cảm đối với những lời tán tụng. Tóm lại, khi phụ nữ bị nhìn chăm chú, một mặt họ cảm thấy đó là một hành động bất lịch sự, nhưng ở mặt khác, từ trong sâu thẳm của lòng mình, họ lại cho rằng đó là một người đàn ông biết thưởng thức vẻ đẹp, người ấy nhận thấy được sức quyến rũ của họ, do đó vô hình chung lại nảy sinh sự thích thú đối với người đàn ông ấy. Ắt hẳn cô ta sẽ rất cảm động vì cho rằng người ấy nhận ra giá trị công việc của mình, có thể vô hình trong lòng cô ta sẽ hướng về người ấy lúc nào không hay.
Dối với phụ nữ, khi được người khác khen ngợi những thay đổi nho nhỏ của mình, họ sẽ rất cảm động. Câu “Chúng ta đi ăn cơm được không?” nghe ra rất khách sáo. Trong công việc cũng như trong chuyện tình cảm, khi phụ nữ bị cấp trên quở trách hoặc khi cãi vã với bạn trai ở mức trầm trọng, họ thường khóc lóc một cách đau khổ gần như phản xạ có điều kiện.
Như vậy rõ ràng là không thể nói ra tất cả sự thật. Họ sẽ nghi ngờ:" Phải chăng anh ta bất tài nên mới dè bỉu người khác", hoặc " Tuy vậy chúng ta không thể cho rằng nam giới không có khả năng ghi nhớ những chi tiết vụn vặt.
Tại sao lại mâu thẫn như vậy ? Do đó khi mệnh lệnh mà lại thật tự nhiên của người đàn ông sẽ khiến phụ nữ có cảm giác sai lạc rằng đây là quyết định của họ, mà hành động theo sự điều khiển của người đàn ông. Trái lại, nàng lại có cảm tình với người đàn ông có thái độ trầm tĩnh lạnh lùng, người mà chẳng bao giờ thốt ra lời ca tụng nàng.
Thái độ phụ họa có thể nói là phương tiện giao tiếp khá quan trọng. Trong tình huống như vậy, đàn ông càng theo đuổi, càng tỏ ra lụy tình thì thường khi lại phản tác dụng. Khi lấy chồng, người đàn bà lo sợ nhiều nhất là người chồng vũ phu
Lúc này, sự chìu chuộng bỗng trở thành có giá trị đặc biệt, chắc chắn nàng sẽ nghĩ lại và tìm cách không để mất sự chìu chuộng như trước đây. Họ tìm cách trả thù những ai đã mở to đôi mắt họ Họ luôn tranh thủ thời gian để tìm cách thâm nhập vào tâm tư của đối tượng, thậm chí nếu có thể họ còn muốn ôm choàng lấy nàng để hôn nhưng thường họ không có cơ hội những vậy.